Lưu ý: Bài viết thể hiện kinh nghiệm thực tế và quan điểm từ các mẹ trên Webtretho. Không phải chỉ dẫn của chuyên gia hay bác sĩ.
Khăn trải giường
Đón con ở viện về. Bố nghe lời vợ dặn trước phải dọn nhà cửa giường chiếu sạch sẽ nghe chưa. Hai mẹ con bước vào một căn nhà sach như lau như li, giường chiếu sạch sẽ tinh tươm, ga gối toàn loại hàng “khủng” nhất. Nói thế cho nó oai chứ thực ra là bộ chăn ga cưới, mẹ cháu tiếc tiền mua thêm 2 bộ hàng chợ về đổi nhau và bộ này chỉ dùng khi có dịp kỷ niệm đặc biệt. Bà chị dâu hét tá hỏa. Dọn đi, mấy hôm nữa nó xì xoẹt suốt ngày hoa cà hoa cải thì bẩn hết. Hai vợ chồng ngớ mặt ra thế ah thế ợh và cũng chịu dẹp. Y như rằng, sau mấy ngày bạn ấy ra toàn su với si thì đúng là hoa cà hoa cải, cứ xoèn xoẹt suốt ngày. Sau cùng mẹ phải giải mảnh nylon vào …ít bạn ấy mới yên. Cùng may là mùa hè, giặt giũ và phơi phóng nhanh khô chứ không là chết dở.
Miếng lót phân su:
Được cô bạn mách là có miếng lót 2 chiều rất tốt khi bé ị phân su, mình đi mua một túi, cộng thêm nửa túi cô bạn cho nữa, kể ra cũng khá nhiều. Ngày đầu ko vấn đề, vì đúng 1 ngày sau khi sinh bé mới ị phân su, lại cũng chưa đái mấy nên vẫn thấy bt, thấy là thay. Sau khi ở viện về bắt đầu dùng tã giấy, hai vc cứ nghĩ miếng lót đấy tốt thế, lót thêm vào cho nó khỏi thấm vào tã giấy, dùng dc lâu hơn, hoho... Ai dè nó ko thấm xuống tã thì nó thấm ngược trở lại, ướt hết cả quần áo và người cu con (tác dụng với phân su thôi mà, làm sao thấm nước dc). Cứ thế caí điệp khúc thay tã là phải thay quần áo. hic, phải đến ngày thứ 5-6 gì đó, hai vc mới loay hoay nghiên cứu và tìm ra... thủ phạm, ối giời ơi... Cũng may trộm vía cu con chả hề hấn gì, ko bị lạnh hay bị sao cả, hic hic... Bố mẹ thật là... quá ngố!!
Coi khinh cái bình sữa
Tháng đầu con tớ ngày nào cũng 1 bình sữa ngoài, dù mẹ đủ sữa từ sau khi sinh dc 1 tuần. Sau khi đầy tháng dc mấy ngày cho con về quê nội, phần vì trời rất lạnh, phần vì ai cũng bảo sữa mẹ tốt thế (trộm vía, con tớ tháng đầu cũng tăng dc 1.7kg) cần gì ăn sữa ngoài, mẹ cháu cũng chả nghĩ ra vắt sữa ra bình cho con ti, nghĩ là sau này tập bú bình dễ ấy mà, thế là ko cho con bú bình nữa. Tai hại chưa, 15 ngày sau bắt đầu cho nó uống trà Hip bằng bình thì ôi thôi, con tôi ko thèm bú bình nữa. Tập đi tập lại tập tái tập hồn, mở cả hộp Meiji 0 900g quyết tâm cho con tập mà cũng bó tay. Kết quả: 4 tháng mẹ đi làm là con phải ăn bột ngọt, ko thèm bú bình mà, sữa thì đút thìa khổ sở lắm ấy. Cũng may mẹ đi làm nhàn, ít giờ nên con ko đến nỗi khát sữa lắm. Mãi đến 6 tháng vào 1 ngày đẹp trời, mẹ tập cho con bú bình lại, làm luôn 150ml, mẹ mừng rơi nc mắt. Ấy thế mà 7 ttháng, về quê nội, sau một trận ốm 3 ngày thì con tôi cũng bai bai luôn cái bình. Hic, tốn tiền mẹ mua thêm cái Dr Brown 240ml, vì nghĩ con sẽ phải uống dc nhiều hơn nữa. Kề từ đó đến giờ, ngày nào mẹ cũng đều đặn đút thìa 2 bữa sữa cho con, hic, khổ lắm các mẹ ạ. Lúc chưa biết ngồi, đút nằm ấy, đút dc 150ml thì cũng cực lắm, nằm nóng, khó chịu mà. Biết ngồi rồi thì cũng khổ, mới đầu chả đút dc vì cứ cho thìa sữa vào là ko thèm há mồm... Trộm vía chỉ sau 1 tuần ăn ngồi là đút sữa cho con tương đối dễ, ít rớt ra ngoài, có hôm 180ml mẹ đút 10' là hết. Nhưng túm lại, bú bình vẫn nhàn và sạch hơn nhiều, đút thìa lích kích lắm. Các mẹ nhớ kinh nghiệm đau thương này nhé, tớ tin chắc có rất rất nhiều bà mẹ vướng vào cái vòng này.
Bố nghe lời cô y tá dặn thế nào, về dứt khoát pha nước nóng đủ 37 độ cho con tắm. Mẹ thử thò tay vào nóng giãy cả người, bảo “tay em cho vào còn trụt cả lông mà anh định thả thằng bé vào ah.” Suy đi nghĩ lại thế nào bố pha thêm nước, tương đến 2 ca to mà lúc thằng bé tắm xong vẫn còn thấy đỏ hỏn hết cả người. Hú hết cả hồn, quả đấy mình chủ quan không thử thì đúng là hối không kịp. Phũ cái mồm.
Ăn dặmCon được gần 4 tháng tự dưng mẹ cạn hết cả sữa. “Tí” thì cứ sưng như quả bóng mà con thì vẫn không đủ mút. Nghe mọi người khuyên thôi tầm đó cho ăn dặm cũng được rồi. Mua Nes rồi Hipp nọ kia con vẫn không hào hứng lắm. Mẹ bảo thôi nấu bột cho con ăn. Sáng đó mẹ đi chợ sớm, mua được 2 mớ rau ngót ngon ơi là ngon. Về nhà mẹ tuốt 1 mớ, rửa sạch sẽ rồi ngâm muối cẩn thận, cho vào máy say sinh tố oánh nhuyễn lên, rồi cho ra khăn xô lọc bã, lấy nguyên nước cốt đó nấu bột cho con. Phần vì đói, phần phàm ăn, chắc giống bố mà con dù mặt nhăn nhó nhưng vẫn chơi gần hết đĩa bột. Còn thừa một chút mẹ cho vào mồm, ôi chao ơi là chát. Một nẹn rau ngót to, quẳng vào 2 thìa bột mà nó ngọt thì thật lạ. Mấy hôm sau kể chuyện cho chị hàng xóm nghe, hai chị em cười hi hí với nhau nhưng mà kinh nghiệm nhà chị ấy còn hay ho hơn nhà mình.
Câu chuyện chị hàng xóm nhà mình nhé.
Thế em còn khôn hơn chị. Còn biết đường mà xay. Ngày chị sinh thằng cu thứ nhất, nấu cháo cho con ăn dặm còn tống cả cuộng rau muống dài loằng ngoằng, chờ ninh cho đến khi rau muống nhừ mới cho con ăn. Mà lúc đó nhà có máy xay sinh tố rồi đấy. Lúc rau nhừ nhìn nồi cháo của con không khác cái nồi cám lợn. Thế thì còn gì là chất nữa chứ. Đúng là mình ngu thật. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại mình sinh con lần đầu, làm gì có kinh nghiệm, mẹ mình nuôi con kiểu ngày xưa làm gì cho rau vào bột vào cháo của con bao giờ.
Hahhaha, chị em tớ lại được một trận cười thoải mái. Nhưng kinh nghiệm thứ hai nhà chị ấy mới củ chuối này.
Nhưng thậm ngu phải là chăm thằng thứ 2 em ạ. Lúc đẻ ra không hiểu sao đầu nó có mấy mụn gì cứ như bị ghẻ. Chị đẻ mổ không ngồi dậy được nên chỉ bà ngoại tắm cho cháu. Mùa đông xuân chỉ có chanh cốm. Vắt 1 quả ít nước quá chị bảo vắt 3 quả vào, rồi lấy nước cốt đó xoa đầu thằng bé. Mấy ngày tắm như vậy không thấy đỡ mà nó cứ đỏ loe loét đầu thằng bé ra. Sợ quá chị cho đi viện da liễu, kể bệnh tình và cách chữa thì bị bác sỹ chửi cho một trận. Nước chanh toàn a xít mà lại chơi cốt 3 quả chanh vào đầu thằng bé con mới đẻ. Sau đó, nhờ thuốc xanh-mê-ti-len bôi đến hàng tháng trời vết thuơng mới lên da non được.
Cho con ăn sữa chua.
Con em cô ruột tớ sinh con. Con đầu lòng của con gái, đứa cháu đầu tiên của ông bà, lại là thằng con trai nên cả nhà ưu tiên chăm bẵm hết mực. Đến tuổi tập ăn, nghe nói sữa chua cho trẻ con ăn thì rất tốt nên mẹ nó mua về cho con ăn. Thằng bé kết ngay, mà lại chỉ kết mỗi loại của Vinamilk- cái hộp to đùng mà người lớn cũng hay dùng đó. 180 hay là 200ml ấy, tớ chẳng nhớ. Lần đầu tiên nó chơi hết gần 1 hộp. 8 tháng mà, ăn được thế là quá tốt. Bà và mẹ nó hí hửng mừng vui vì thấy cháu ăn tốt quá. Đến lần thứ 2 cứ mỗi lần hết 1 hộp...rồi thậm chí có lần bà cho cháu ăn đến 2 hộp trong một buổi chiều. Trộm vía nó đi ị phân vẫn lành nên mọi người chẳng nghĩ sao cả. Một thời gian dài như thế, một tuần thằng bé được xơi ít nhất 5 hộp sữa chua...và cho đến khi răng thằng bé nó cứ đen xỉn và lởm chởm như cào cào ăn. Đấy là từ dùng của các cụ ngày xưa thì phải. Ông nó cứ thắc mắc mãi và mong cháu tập nhai đi cho răng lợi, dạ dày nó phát triển. Nhưng bộ răng thằng bé yếu quá, hoa quả hơi cứng thậm chí miếng su hào, cà rốt luộc mềm rồi mà nó vẫn không thể nhai. Ông tìm sách nọ sách kia rồi chợt ơ- rê- ca. Do mẹ con mày nhé, cho nó ăn lắm sữa chua vào, men chua- a-xít nó phá hủy hết men răng thằng bé nên hậu quả nó mới vậy chứ sao. Ngày có bầu mẹ nó kiêng cữ lắm cơ mà, ốm không dám dùng đến 1 viên kháng sinh thì làm sao dám đổi tội cho việc dùng kháng sinh được. Cả nhà chợt tỉnh ngộ thì đã quá muộn, chỉ có thể đúc rút cho những đứa sau. Thằng bé ấy sau này thay răng đi vẫn không thể thực sự đẹp vì hàm răng trước của nó yếu quá. Cứ nhú lên một tí lại đen thêm, mủn thêm nên chân răng thực sự không chắc dẫn đến các răng thay sau này cứ khấp kha khấp khểnh.
Khi con nuốt phải dị vật
Nhớ đến câu chuyện này, tớ vẫn muốn tự vả cho mình vài cái vào mặt. Ngu thiệt là ngu ấy các mẹ.
Con bắt đầu 2 tuổi, bất cứ cái gì lọt vào tầm tay cậu cũng có thể cho vào mồm miệng nêm nếm xem sao. Có đồng xu 2k nằm trong bụng con lợn nó lạch xạch khi lắc nên con thích lắm. Mẹ cũng chủ quan là nó đựoc nhét từ đằng bụng, phải mở được cái nắp từ bụng nó giống như cái nắp lọ thì mới lấy được những đồng to chứ không thể đổ ra dễ dàng được. Thế nào hôm đấy con cậy một phát cái nắp nó bật ra ngay, chộp vội đồng xu, mân mê mân mê rồi nhanh như cắt, bỏ tọt vào mồm. Lúc ấy mẹ đang nấu cơm, con chơi với bà ngoại. Nghe bà hét thất thanh mẹ chạy vội ra. Hoảng loạn, vội vã mẹ bắt con há mồm cho mẹ xem, rồi con chỉ vào họng, vào ngực kêu đau. Mẹ cứ bắt con há to thật to xem liệu có thể nhìn thấy đồng xu đâu không, rồi mẹ cáu mẹ gắt. Thương con xót con kiểu ngu xuẩn thế chứ. Cái lúc cần bình tĩnh lại chẳng bình tĩnh tí nào. Rồi được một lúc mẹ nhớ ra, gọi điện thoại cho bác sỹ hay chữa cho con. Bác nghe mình tả xong bảo "Anh chịu thôi, nó đã nuốt rồi bây giờ anh xuống cũng không xử lý được gì. Tốt nhất em nên cho cháu đi chụp X- quang." Nghe lời bác sỹ, mẹ con bà cháu bồng bế nhau ra viện gần nhà. Bác sỹ hỏi con đau ở đâu con chỉ vào ngực. Chụp xong, nhìn trên phim thấy đồng xu đã nằm trọn trong dạ dày con bác sỹ bảo yên tâm nhé. Nó nằm ở đây rồi thì kiểu gì nó cũng ra thôi. Lần sau nhớ cẩn thận, nó vầo đường tiêu hóa thì không sao, chứ nó vào đường thở thì thần tiên cũng không cứu nổi. Chỉ cần vài chục giây thôi với đường thở.
Mẹ hú hồn, cảm tạ trời phật đã thương. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy mình ngu thật là ngu hết sức. Đã chủ quan cho con chơi những đồ vật nguy hiểm mà lúc xảy ra sự cố lại hò hét làm con hoảng loạn theo, nước mắt ngắn dài dàn rụa. Chính ra lúc đó cần thật bình tĩnh, cho con uống một chút nước, rồi nhẹ nhàng đưa con đi chụp chiếu xem sao. Chứ hoàn cảnh lúc đó nếu đồng xu vẫn đang ở cuống họng, gần với đừong thở mà lại thêm sự hò hét hoảng loạn của mình, con nấc lên thì không biết thế nào. Bà ngoại theo kế hoạch sẽ về vào sáng hôm sau nhưng thấy cháu như vậy nên ở lại, mỗi lần cháu "đi" bà lại lụi cụi ngồi "đãi." Phải đến 3 ngày sau "đãi" được đồng xu bà mới yên tâm ra về. Nghĩ đi nghĩ lại chuyện đó vẫn tự mình muốn tát cho mình mấy cái.
Lời khuyên với các mẹ. Tuyệt đối không để con chơi với bất cứ vật nguy hiểm gì. Tứ nút áo, đồng xu...những cái nho nhỏ. Kể cả một số loại quả như nhãn, chôm chôm...Cơ quan chú mình có cô cho con chơi với quả chôm chôm đã bóc vỏ, nghĩ nó to thế không nuốt nổi đâu. Đúng là bé không nuốt được thật nhưng nó lại nghẽn ở họng, làm bé tắc thở. Cả nhà hối trách, ân hận thì đã quá muộn màng. Cứ thử nghĩ mà xem, con nằm chơi cả bàn chân nó to là thế mà lắm lúc nó túm rồi tự cho vào miệng còn trọn cả bàn chân cơ mà. May là cái chân của bé túm lâu nó mỏi tự thả ra chứ những vật, quả nhũn nhũm mềm mềm cỡ bà tay trẻ vẫn là nguy hiểm vô cùng đối với các con.
Bé bị tưa lưỡi:
Mình ít sữa nên bé nhà mình uống sữa bình là chính, thành ra cặn sữa đóng thành tưa lưỡi nhiều. Những ngày đầu nhờ y tá đến tắm, thấy các cô lồng cái miếng gạc đánh tưa vào ngón tay, lách vào miệng bé lau rất nhẹ nhàng và nhanh gọn, mẹ ngồi bên theo dõi nhủ thầm là chắc cũng đơn giản thôi.
Rồi mấy tuần sau, sao thấy bé tưa lưỡi ngày càng nhiều thế, cặn trắng thế kia thì ng ta bảo bé khó chịu lắm, bú tí chẳng ngon đâu. Bà và mẹ thử nhiều cách rồi, mật ong này, nước rau ngót này… vẫn k ăn thua. Mẹ hì hụi bắt chước mấy cô y tá lồng miếng gạc đánh tưa vào ngón tay để lau cho con. Nhưng mà dù là ngón tay út của mẹ bé tí xíu rồi, mà sao cũng vẫn khó lau thế, sâu sâu trong lưỡi con vẫn trắng quá. Thôi con chịu khó, mẹ lùa sâu 1 tý lau cho con sạch miệng, ăn uống sẽ ngon hơn. Nghĩ là làm, con cũng chỉ hơi ọe tí thôi.
Đến lúc rút ngón tay ra, mẹ bủn rủn hết cả người vì đầu miếng gạc đỏ tươi. Da con non nớt thế, miệng con nhỏ xinh thế, mà mẹ cứ lùa ngón tay to tướng vào để cọ để lau nên bật cả máu mà mẹ k biết. Thế là mẹ cứ ôm con ngồi khóc tu tu hết cả buổi chiều, may con cũng k có vấn đề gì nghiêm trọng.
Sau này mẹ nghĩ ra 1 cách lấy tưa lưỡi cho con, mẹ lấy miếng gạc đánh tưa bọc vào cái thìa kim loại nhỏ xíu vẫn dùng cho con uống nước, nhẹ nhàng lách vào miệng con đưa đi đưa lại. Chiếc thìa dẹt, nhỏ lại đủ cứng cáp để mẹ dễ lựa vào sâu sâu 1 chút mà k làm tổn thương đến con. Những kinh nghiệm này mẹ chỉ có thể trải qua thực tế chứ đọc bao sách, tham gia bao lớp tiền sản cũng chẳng ăn thua gì.
Nên tập cho bé bú mẹ song song bú bình:
Hai mẹ con vừa từ phòng sinh về phòng sau sinh, mẹ chưa có sữa, con bú một hơi hết 30ml sữa ngoài + 20ml nước (đó là bà trẻ sợ con no quá phải lấy bình nước ra, không thì còn tu tiếp. Sau đó, là ngủ một mạch 2ngày sau không cần ăn gì, bà với mẹ sợ quá gọi bác sĩ, cũng chỉ cho ăn thêm được 10ml, còn lại là ngủ muôn năm. Đến ngày thứ 3 sữa mẹ về, con ti mẹ. Đầu ti mẹ ngắn, sữa hồi đầu lại nhiều nên bà trẻ khuyên không nên cho bú bình sợ con chê ti mẹ. Mẹ cũng thấy sợ vì muốn con ăn hoàn toàn bằng sữa mẹ nên mẹ nghe theo.
Kết quả là bây giờ sau hai tháng, sữa mẹ không đủ cho con ăn, bắt buộc phải cho con ăn thêm sữa ngoài nhưng con không chịu bú bình nữa. Có cho bình vào miệng con thì con cũng chỉ ngậm rồi đưa qua đưa lại như người ta nhai trầu cả tiếng đồng hồ cũng không bú được giọt sữa nào. Mẹ và bà đã kiên nhẫn tập cho con gần một tháng mà con vẫn nhất quyết không chịu hợp tác (kiên định ghê Phương pháp tất yếu là đổ thìa. Hôm nào vui vẻ thì con ăn, hôm nào không vui thì cả nhà khua chiêng khua trống mới hết một nửa :Sad: Không biết mai kia con ăn bột thì thế nào nữa :Thinking:
---> Lời khuyên cho các mẹ: nên tập cho con ăn bình song song với ti mẹ. Không thì ít nhất cũng cho con uống nước bằng bình cho quen. Không như bé nhà mình thì mệt lắm
Khóc dạ đề:
Khóc dạ đề là khóc ngằn ngặt. Không dừng không nín cả đêm cơ mẹ nó ạh, còn bé nhà mẹ nó khóc thế nào, nín rồi khóc khóc rồi nín là bình thường mà. Cũng có thể cháu mới ra nên ngủ chưa yên giấc đôi lúc chợt giật mình thì giậy lên tiếng tí thôi. Dù sao mẹ cháu nên kiểm tra kỹ xem có phải bé khó chịu trong người hay ngứa ngáy ở đâu không.
Nhắc chuyện khóc đêm mình mới nhớ, cũng có thể chuyện vía vái là đúng các mẹ ah. Lúc gần 3 tháng mình cho cháu ra chợ cùng mình. Lần đầu tiên cháu được rất nhiều người ngắm nghía vuốt ve ah. Đêm đó về cứ khóc ngằn ngặt, lại đúng hôm mẹ ốm nên chỉ một mình bố xoay đủ kiểu đủ cảnh vẫn không yên. Sau cô chủ nhà nghe sốt ruột quá mới xuống bảo: "hôm nay cô thấy mẹ nó cho đi chợ, mang nó ra mà đốt vía. Lấy cái đóm hay tờ giấy đốt lên rồi bế cháu bước qua 7 lần bảo "vía lành thì ở vía dữ thì đi. Con trai thì hơ qua lại trước 7 lần con gái 9 lần." Nửa tin nửa ngờ chồng mình châm lửa lên đốt vía, chưa đầy 20phút sau thằng bé ngủ yên lặng như chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Báo hại hôm đó cả nhà bị thằng bé ăn vạ quá nửa đêm. Lúc cô ấy xuống là hơn 1h rồi.
Bé nhà mình thì hồi dưới 03 tháng rất là quấy nhất là vào ban đêm, cũng không hẳn là khóc dạ đề nhưng bé khóc cũng phải mất 30 phút mỗi lần. Khi đó cả nhà mất ngủ, mà cũng chả hiểu lý do tại sao, lúc thì sợ con đau bụng, lúc thì bảo con phải vía nên cứ con khóc mà dỗ không đựoc là đốt vía liền. Mình mắc một sai lầm là khi bé mới sinh không biết đường bế con và cho bú ngay mối lần bé ọ ẹ, mà cứ đến lúc dỗ mãi nõ chẳng nín là cho bú nó không thèm bú nữa, nó hờn ghê lăm. Mà cũng tại bà Nội bé hay bế và đêm cứ ôm cháu ngủ nên nó bện hơi bà nên mẹ bế khác hơi là khóc. Sau này rút kinh nghiệm cứ nó ọ ẹ là đút ti vào mồm nếu nó đói nó sẽ chén luôn, còn nếu không đói thi lúc đó mới kiểm tra xem có ị hay tè không. Đúc rút lại trẻ con no khóc chỉ có xoay quanh mấy điều: Đói, nóng, lạnh, ị, tè, hoặc là đau bụng,...
Ăn dặm 4 tháng hay 6 tháng:
Tất nhiên 6 tháng cho ăn dặm là tốt nhất nhưng mà con là trên hết bạn a. Bé nhà mình ngày xưa cũng vậy, 3 tháng rưỡi cũng không chịu bú sữa nữa, mỗi lần bú chỉ được 20 ml thôi, cả nhà phải nhảy, hát, múa nó mới chịu ăn nên mình cũng phải cho bé ăn bột ngọt trước, sau đó mình nấu cháo và xay cho bé ăn. Bé nhà mình hợp với cháo và cơm lắm nên bé cũng phát triển tốt. Mình thấy nhiều người cho con ăn dặm từ 4 tháng vì đa số các mẹ phải đi làm nên cũng tập cho con ăn dặm tầm này. Bạn cho bé ăn 1 bữa bột trước đi, rồi tăng dần lên.
Các triệu chứng thiếu canxi của trẻ em:
- Ngủ gà
- Vừa ăn vừa lau nhau
- Vua an vua doi choi
- Ra mồ hôi trộm
- Tóc rụng or bi hói
- Thóp sau bị lõm hình đít bat
- Đầu bep
- Hay mỏi lưng (vặn mình)
Chăm sóc bé 4 tháng đầu:
1. Việc ăn: Nên tập cho con bú bình sớm nếu mẹ nào hết 4 tháng đi làm. Mẹ đủ sữa thì vắt sữa ra cho con bú bình, nếu không có thể thỉnh thoảng cho con tráng miệng bằng nước trắng bằng cách bú bình. Em chủ quan quá cho con tập bú bình muộn nên giờ nó vẫn chưa chịu bú bình chỉ thích ti mẹ thôi. Nên mẹ đi đâu có việc là con ở nhà khóc vì đói. Theo em tầm 2-3 tháng thì nên tập luôn. cho nó nhai ti bình cho quen cũng được.
2. Việc ngủ: Nghé nhà em tập cho nằm riêng từ bé nên trộm vía em bé khá ngoan. Tối cũng nằm riêng. Em nghĩ cho con nằm riêng thì nó sẽ ngủ tốt hơn và phát triển mạnh khỏe hơn. Nhưng lưu ý luôn đổi tư thế ngủ cho con không bẹp đầu. Kinh nghiệm xương máu: con em chỉ thích nằm ngửa thôi nên giờ nó hơi bẹp roài. híc
Với bố mẹ phải hi sinh 1 chút, đến giờ ngủ thì tắt đèn bật đèn ngủ và tập cho con đi ngủ sớm đừng thức chơi theo bố mẹ. Vợ chồng em quen thức khuya nhưng đến 9h là em tắt hết đèn, bật đèn ngủ cho Nghé đi ngủ, còn bố thì dùng đèn bàn làm việc hoặc là sang phòng khác làm việc. Mẹ cho con ngủ xong dậy làm gì tiếp thì làm.
3. Vệ sinh cá nhân: Nghé nhà em đúng tháng đầu là dùng bỉm nhiều chứ sang tháng thứ 2 trở đi em buổi ngày không đóng chỉ đóng buổi đêm, 1 đêm dùng hết 2 cái thôi. Ngày em tập xi tè cho con, chịu khó xi nhiều 1 chút. Nếu sau khi ti thì 15'-30' 1 lần. CÒn lại sau khi ngủ dây là xi.
Sáng nào em cũng tập cho Nghé thói quen được vệ sinh cá nhân đầy đủ: mắt, mũi, tai, mặt, tay chân. Thậm chí nếu mùa hè nóng quá, sáng dậy em còn gội đầu nước ấm cho bé,bé tỉnh táo chơi vui vẻ lắm. Tối trước khi chuẩn bị đi ngủ cũng thế, rửa sạch sẽ cho bé nhưng đừng gội đầu nhé, tỉnh táo quá cậu lại không ngủ thì chết.
4. Sức khỏe: sang tháng thứ 2 nếu thời tiết tốt nên cho trẻ ra ngoài, hít thở khí trời vào buổi sáng: tầm 8-9h, và chiều tầm 4-5h, mùa hè có thể 5-6h. Nó sẽ không bị cớm nắng cớm gió, da dẻ sẽ hồng hào hơn, không bị xanh.
Cứ hôm nào trời có nắng là tầm 8h em vác con ra ban công ngồi tắm nắng, tranh thủ lúc đó vạch con ra kiểm tra người con có vấn đề gì không, do có ánh nắng nhìn con rõ hơn trong nhà.
Bé hay huơ tay chân, rên khi ngủ (dưới 3 tháng):
Lúc bé mình trong tháng cũng vậy, ngủ hay hươ hươ tay như thế, vì bé quen trong bụng mẹ bị chật chội, ra ngoài không khí "rộng rãi" thôi. Bạn lấy khăn mỏng quấn bé nhẹ lại, bé sẽ ngủ ngon hơn.
Bé nhà mình lúc trước nằm nghiêng ngủ, giờ ra tháng tự nhiên nằm thẳng lại thôi. Cứ để bé nằm tự nhiên sao cho bé an tâm và ngủ ngon ý, rồi lúc ấy mẹ hãy sửa thế nào thì sửa. Mình thì rất hay cho bé nằm nghiêng, khi nào nằm xe đi chơi hay ngủ trưa trên xe đẩy thì nằm ngửa..
Bé dưới 3 tháng tuổi thường hay phát ra tiếng rên ư ử khi ngủ là bình thường (nếu không nóng sốt, phát ban...) qua 3 - 6 tháng thích nghi với môi trường bên ngoài bụng mẹ bé sẽ tự hết
Kinh nghiệm nuôi con 6 tháng đầu đời:
1. tháng thứ 2 và 3: con hay bị khò khè, nếu ko thấy bị khò khè sâu xuống ngực thì không vấn đề gì, vì mũi bé lúc này tẹt nên hô hấp khó khăn, sau đó tự hết
2. tháng 3,4 các bé hay chảy dãi vì tuyến nước bọt hoàn thiện (hai điều này là bs nói cho mình)
3. uống vitamin D3 ngay từ khi sinh ra nhé vì tắm nắng cũng vẫn ko đủ đâu, nếu con khóc đêm, quay đầu liên tục thì do thiếu can xi
4. thường xuyên rửa mũi mắt cho bé bằng muối slý vì nếu trẻ bị ngạt mũi rất dễ viêm tai giữa
5. rơ lưỡi bằng khăn sữa (cái rơ lưỡi ko sạch đâu) hàng ngày cho bé ko thì sẽ dễ bị ho
6. dùng 1 bình ủ nước cho bé uống đêm để cạnh giường cho tiện
7. tối đi ngủ thì quấn 1 tã chéo ngang bụng cho bé để khỏi lạnh bụng vì các bé rất hay đạp chăn
8. nịt bụng sau khi sinh khoảng 1tháng (mình ko nịt giờ bụng kinh lắm)
9. uống vẩy tê tê cũng giúp nhiều sữa, ăn thức ăn nóng giúp nhiều sữa
10: bé bị mụn sữa thì thường là do già tháng, hay bị trên mũi. Không cần làm gì cả, tự động nó sẽ nhạt và mất đi thôi.
11. nếu bé lâu ko đi ị thì phải xem có phải do bé ăn ít đi ko, bé ăn ít sẽ ít ị, nếu phải thụt thì dùng mật ong, hoặc xay bồ kết thành bột, nấu dẻo với đường rồi thông (hiệu nghiệm hơn mật ong)
12. thuê người gv thì tối kị là người nhà họ hàng bên ngoại bên nội
Các mẹ có câu chuyện gì liên quan đến kinh nghiệm chăm sóc bé vui lòng post ở mục bình luận bên dưới để giúp đỡ mẹ sinh con đầu lòng không bị bỡ ngỡ nhé!

Đăng nhận xét
Blogger Facebook